Trang2

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

RÉT NGỌT





Có nghe chăng
Hơi thở ngày đông
Đang tê buốt
Giữa mênh mang trời đất
Mỗi ngày đến
Đằm trong rét ngọt
Quấn chặt chăn mây, cái nắng ngủ tròn!
Những cành bàng không áo đứng run!
Mấy cọng lá già đốt than hồng ngồi sưởi!
Cả ngọn gió cũng xuýt xoa
Tất tưởi!
Luồn vào áo ai
Tìm hơi ấm ủ nhờ
Khép nép giữa vườn cây hồng khoác bụi mưa
Chót dậy sớm
Mấy búp non ngấn lệ

Trong rét ngọt
Không gian trầm lắng thế
Áo mùa đông không sặc sỡ sắc màu
Cánh chim trời ngơ ngác
Về đâu?
Bao mảnh vàng rơi
Lá tìm về lòng đất!...
Để thân cành bơ vơ trong  rét ngọt
Cứ bồi hồi
Ngóng đợi
Một nét xuân…

                                
NHT

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

NHỚ BẢN MƯỜNG EM



    

  Nhớ bản Mường em

Sau chặng hành quân anh nghỉ lại bản em
Xuân đã về tung tăng khoe sắc
Bản mường nhỏ giữa núi rừng TÂN LẠC
Niềm vui mới về, xao xuyến quá Xuân ơi!

Con suối nhỏ ngủ đông hờ hững ven đồi
Uống bụi mưa xuân trở mình róc rách.
Lời suối nhỏ hay tiếng cười khúc khích
Cô gái Mường áo pắn trắng tinh khôi.(*)
  
Con cù bay rực rỡ ngang trời (**)
Tay em rẻo tung còn, sao khéo quá!
Anh chỉ biết lên căng cánh ná (***)
Sức bật vô hình rạo rực con tim.

Chiều hội tan anh bổi hổi ngóng tìm
Điệu “hát đập hoa”, đợi câu “ hát đối ”.(****)
Gặp em rồi mà sao lòng bối rối
Thổi khèn lù anh chưa giỏi đâu em!

Bếp nhà sàn ngọn lửa sáng đêm
Cần  rượu vít cong ngả nghiêng trời đất
Anh bất chợt gặp hào quang trong vắt
Ánh mắt hồn nhiên tiên nữ dáng trần…

Ngày nối ngày lại tiếp bước hành quân
Mãi nhớ bản Mường, tay em vẫy gọi
Mong một ngày anh theo xuân về lại
Thổi khèn lù theo nhịp tiếng cồng vang …

2-1-2013

(*)  Áo pắn: (áo ngắn) áo của các cô gái Mường thường có màu trắng, vạt áo chỉ đến ngang thắt lưng.
(**)  Con cù: quả còn có những tua bằng vải nhiều màu sắc sặc sỡ
(***)  Ná: nỏ
(****)  Những điệu hát quen tuộc của các cô gái Mường

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

NHỚ SÔNG GIANH



 
Lặng nhìn sông Đuống cuối chiều nay
Chút se lạnh trong sương mờ lãng đãng
Chợt thảng thốt quay về năm tháng
Đất nước âm vang khúc quân hành

Nhớ đêm nào đoàn thuyền ngược sông gianh
Chúng tôi đi hướng về nơi súng nổ
Xao xuyến lắm mạn thuyền sóng vỗ
Mái chèo khua lay động sông khuya

Phía bờ xa mờ ảo rặng tre quê
Còn vọng lại tiếng gà gọi sáng
Kỳ lạ lắm giữa mịt mù bom đạn
Vẫn ắp đầy sự sống sinh sôi

Mảnh trăng khuya ngả bóng lưng đồi
O du kích súng quàng vai đứng đó
Thuyền ghé bến tránh kẻ thù nhòm ngó
Bỗng xốn xang nghe tiếng O cười.

Máy bay thù gầm rú ngang trời
Em gửi tặng các anh câu ví dặm
Lời hẹn ước ngọt lành sâu thẳm
Tiễn người đi dạ sắt, gan vàng.

Giữa trời khuya mờ ảo sương giăng
Sông Gianh thức bao đêm dài không ngủ
Người Sông Gianh dẫu nhọc nhằn lam lũ
Súng vẫn giương nòng gìn giữ sông quê

Mấy chục năm rồi chưa có dịp trở về
Thăm dòng sông nước vẫn trôi cần mẫn
Thăm O chèo thuyền đưa tôi ra trận
Dẫu chưa một lần nhớ mặt, nhớ tên

Liệu còn không một vọng gác dân quân
Một ngọn đèn thức với nhiều đêm trắng
Một mảnh trăng cắm ngọn lê đầu súng
Một câu hò ví dặm dọc dòng Gianh

Đã qua rồi, thời khói lửa chiến tranh
Hạnh phúc ngập tràn, niềm vui vô tận
Cho tôi nhớ một chuyến đò ra trận
Một câu hò, một đêm trắng sông Gianh.

                                         20-12-2011
        Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

NGẪM MỘT LỜI RU



Con mèo mày trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà!
Chú chuột đi chợ đường xa
Mua mắn, mua muối giỗ cha con mèo(!)*

.....................
Câu ca não nuột quê nghèo
Mẹ tôi chân lấm sớm chiều đồng sâu
Lưng còng bạc thếch áo nâu
Vẫn run run giọng … à âu … Chuột … Mèo!
Mẹ thương cái kiếp Chuột nghèo
È vai trĩu gánh nuôi Mèo … giỗ cha!
Ngàn đời còn nặng lời ca
Nụ cười cay nghiệt, xót sa lệ hờn
Hình như đi khắp càn khôn
Câu ca của Mẹ vẫn còn nhói đau!


*Lời bài hát ru, mẹ tôi thường hát.
HN 11-11-2014
Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

NHỚ RỪNG






Mấy chục năm rồi chưa về với rừng
Từ cái thuở bom rơi đạn nổ
Một nửa lòng mình vẫn hướng về nơi đó
Suốt dọc mùa xuân bình yên

Có còn không
Những con đường không tên?
Chiếc “ cầu khỉ ” vắt ngang qua suối
Vạt cỏ non nghiêng mình nhường lối
Vết dép mòn …
Thành trầm tích hôm nay

Có còn không
Rừng săng lẻ ken dày
Nghìn năm tuổi bỗng thấy mình trẻ lại
Trên thịt da cây lưu giữ mãi
Những dòng tên lính trẻ
Tuổi đôi mươi

Có còn không
Triền dốc chơi vơi
Vách đá lô xô
Vươn cánh tay chờ đợi
Cho ta vịn,
Đá mòn trơ chẳng nói
Cứ âm thầm dìu bước quân đi

Có còn không
Trong gió sớm thầm thì
Cánh lan rừng cựa mình gọi nắng
Em khép nép
Tiễn những chàng trai ra trận
Hoa với người chưa kịp ngắm nhìn nhau.

Thương thương lắm những cánh rừng xôn xao
Lời chim nhắc “ khó khăn khắc phục ”
Măng đắng, Tai Chua, Môn Thục …
Trăm loại cây rừng nuôi sống cuộc trường trinh.

Nhớ lắm!
Rừng ơi!
Sâu nặng ân tình!

14 – 4 – 2013 
Nguyễn Hữu Thắng