Trang2

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Xứ đồng quê mình






Từ nhỏ con đã theo cha
Vác cái cào, cái cuốc
Bốn mùa lặn lội
Ruộng thấp
Đồng cao
Mỗi xứ đồng
Mỗi mảnh ao
Có tự khi nào
Những cái tên hoang sơ mộc mạc
Đồng Dõng, Đồng Ngồ, Đồng Pheo, Đồng Vực .
Ao Dứa, Ao Hồ, Ao Đuổng, Ao Ngư …

Cánh đồng phẳng mênh mông
Vẫn gọi là gò
Đã Gò Á lại có thêm Gò Trọc…

Từ ven Nẩy
Rậm rì cỏ lác
Đến chon von Núi Đỏ
Cằn khô
Thửa ruộng nào cũng nhăn nếp âu lo…

Con thường hỏi
Vì sao ?
Cha lắc đầu
Không rõ !
Cha chỉ xuống chân
Xứ này: Đồng Vỡ
Oằn lưng trâu
Gãy cả ách cày
Nỗi nhọc nhằn đeo đẳng mấy đời nay …

Chiều tháng chạp
Con theo mẹ bổ đất chiêm Mạch Quế
Hai gót chân toác nẻ
Không hương quế đâu
Chỉ thấy mắt cay sè
Giọt mồ hôi nồng
Đuổi cái rét tái tê.

Tháng sáu mưa dông
Xé rách đêm hè
Suốt năm canh bà còn thắc thỏm
Tổ Sáo, Cây Chim, Đồng Mỏm …
Những cái tên nghe xa lắc xa lơ
Gợi nhớ về một thuở xa xưa
Giữa mênh mang trời nước.

Chân lấm tay bùn
Dân quê mình vẫn nuôi nhiều mơ ước
Ao Mật, Đồng Bùi, Cầu Sen, Đình Bạc
Mơ đến giàu sang
Hy vọng ngọt bùi.
Mùa lại mùa
Vẫn cái bắp, củ khoai!

Tháng tám
Ngày ba
Giáp hạt rồi
Quẩn quanh cái đói
Người lại lục tìm trong đợi chờ
Mong mỏi
Chưa có lối ra: Dộc Cụt, Dộc Cùng…
Xanh sạm lá khoai
Cây sắn gầy còm
Khắc khoải ngóng cơn mưa đầu hạ

Trời vẫn thương
Người vẫn tin
Để đặt tên Ao Hóa
Mong có phép thần.
Trời đất đổi thay...


No đủ thật rồi!
Những xứ đồng hôm nay
Vẫn hiển hiện
Mà đã là cổ tích …

Tháng 7 năm 2011

Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Ước gì


Ước gì còn nếp trường xưa
Rêu phong mái ngói, lưa thưa tán bàng
Con đường cát trắng mịn màng
Vờn quanh vạt cỏ nhuốm vàng sắc Thu
Bóng đa cổ thụ trầm tư
Lắng nghe tiếng trẻ bi bô học bài
Trong như giọt nắng ban mai
Treo trên ngọn lá cho ai thẫn thờ.
Bỗng đâu cơn gió thoảng qua
Lung linh giọt nắng vỡ òa trong sương
Để rồi còn mãi vấn vương
Bóng đa cổ thụ, mái trường rêu phong,
“ Tay em cầm quyển sách hồng
Ngày ngày cùng bạn đến trường học vui ” *
Câu thơ xưa vắt ngang trời
Xôn xao một thuở, suốt đời nâng niu
Hôm nay trong nắng xế chiều
Ước gì vẫn rộng cánh diều tuổi thơ
Vẫn thơm trang vở ngày xưa
Nghiêng nghiêng nét mực tím mờ chân mây.
Ước gì ! Chỉ ước gì thôi ...

Xuân 2009

* Câu thơ trong bài học thuộc lòng thuở ấy.

Nguyễn Hữu Thắng

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

Tiếng ve trưa hè

Trưa hè
Tiếng ve mỏng mảnh
Căng sợi tơ vàng
Qua những vòm cây.
Treo giữa chơi vơi
Một trời nắng đong đầy.
Thả những hạt vàng xuống cánh đồng đang gặt
Thả vào lưng áo cha giọt mồ hôi
Bỏng rát.
Thả vào mắt mẹ vị muối mặn
Cay sè.
Thả lửa chàm
Rang đỏ cát đường quê.

Trưa hè
Râm ran tiếng ve
Gom nắng sân đình
Nhuốm trái đa vàng rộm.
Ngả bóng rặng tre
Trâu nhai trầu bỏm bẻm.
Tắm bến ao làng
Lũ trẻ lao xao.
Hòa giữa mênh mông
Vi vút sáo diều.

Trưa hè
Tiếng ve trong veo
Long lanh
Long lanh xoe tròn mắt trẻ
Sợi tơ vương thẳng dòng trang vở
Xao xuyến bồi hồi
Náo nức mùa thi.

Trưa hè
Trưa hè
Rạo rực tiếng ve …

Tháng 6 năm 2011

Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Ba mươi năm gặp lại tuổi thơ




Thuở ấy chúng tôi chia tay nhau vội vã trong lưu luyến, lo âu. Chiến tranh, bom đạn mịt mù phía trước. Mấy ai dám nghĩ đến ngày gặp lại để hẹn hò nhau. Phần lớn bọn con trai chúng tôi ra mặt trận, cả một số bạn gái cũng lên đường hướng tới tiền phương. Thế rồi chúng tôi hầu như bặt tin nhau suốt những năm khói lửa. Đất nước hòa bình, mỗi con người lại tất bật ngược xuôi với bát cơm manh áo mà bẵng quên đi quãng đời mơ mộng tuổi học trò. Phải đến ba mươi năm sau kể từ ngày xếp bút nghiên để chia xa trăm ngả, chúng tôi mới có điều kiện tìm gặp lại nhau. Trong niềm vui tay bắt mặt mừng, không khỏi ngậm ngùi với những người bạn đã nằm xuống không còn góp mặt trong buổi đoàn viên. Tôi đã viết mấy dòng mộc mạc trong buổi trở về gặp lại tuổi thơ hôm ấy. Từ đó đến nay, hàng năm chúng tôi vẫn tìm đến nhau để hàn huyên câu chuyện cửa nhà, con cái, ôn lại chuyện xưa để nhớ một thời. Thoắt đã 44 năm kỷ niệm ngày ra trường chúng tôi lại đọc cho nhau nghe mấy vần thơ tôi viết dạo nào...



Ba mươi năm gặp lại tuổi thơ
Ký ưc hồn nhiên giữ tròn tình bạn
Phút giây này mờ nếp nhăn trên trán
“Tiếng cậu, tiếng mình” nhuộm tóc bớt hoa râm

Ba mươi năm từ thuở đạn bom
Mỗi đứa một phương theo dòng đời hối hả
Vội vã, ngỡ ngàng, hồn nhiên tuổi trẻ
Buổi ra đi chưa kịp hẹn ngày về

Ba mươi năm, vẫn một nỗi say mê
Chưa nói cùng nhau nhưng lòng thầm hẹn
Để hôm nay giữa trăm bề bận rộn,
Ta lại về đây gom lại tiếng cười

Ba mươi năm, ngót nửa cuộc đời
Chợt nhớ, chợt quên một thời đi học
Những lối nòm quanh quãng đời khó nhọc
Chia nhau từng trang giấy, bát cơm

Ba mươi mùa xanh nhớ chiếc mũ rơm
Tiếng cười râm ran trong hào đất đỏ
Những đêm thâu xẻ cho nhau ngọn lửa
Thắp hồng trang giấy đón bình minh

Ba mươi năm vẫn nhớ mái nhà tranh
Hầm đất rạn vân như từng thớ đá
Đã chở che cả thời thơ trẻ
Lại khắc ghi kỷ niệm đến bây giờ

Ba mươi mùa phượng gọi tiếng ve
Chưa một lần về thăm trường cũ
Vẫn nghe rõ tiếng bạn bè nhắn nhủ
Trong mỗi gian nan vẫn nhớ lời thày

Ba mươi năm rồi, chúng mình lại về đây
Để ngắm nhìn nhau, ai còn, ai mất!
Nỗi bâng khuâng bỗng ùa về bất chợt
Mà nhớ, mà thương,… mà kiêu hãnh một thời.

Tháng 3 năm 1997

Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Chiều xuân Bái Đính





Bái Đính chiều xuân
Không quen!
Không lạ !
Giữa ngổn ngang đất đá
Cây rừng
Tiếng chuông chùa vọng vào thinh không
Tung bụi mưa bay
Dòng người hành hương về đất phật.
Vẫn bộn bề
Mung lung trời đất
Những pho tượng
Đứng
Ngồi
Trầm mặc
Nghiêm trang
Đã kịp về
Xếp hàng dọc hành lang.

Những pho tượng từ bi
Ngắm đoàn người đông đúc
Thương cảm
Lo âu
Chốn nhân gian
Trần tục
Đói !
No !
Hoạn nạn !
Bằng an !

Lữ khách hành hương về chốn cửa thiền
Cũng chất chồng tâm trạng
Kẻ khắc khoải cầu xin
Người ước nguyền
Thầm lặng
Chẳng biết hỏi đâu !
Đều đến nơi này
Mong phật rủ lòng
Mở rộng vòng tay.

Họ móc hầu bao
Moi những đồng bạc lẻ
Dúi vào vạt áo cà sa
Lẽ thường nhân thế
Ngước mắt lên
Thành kính
Chắp tay.

Đứng trên cao
Có vị chau mày
Nghiêm nét mặt
Hay mỉm cười mãn nguyện.
Những đồng bạc nằm yên
Sau làn khói quyện
Nén hương thơm nghi ngút
Lên trời

Bái Đính chiều nay
Trầm lắng những mảnh đời
Lời nguyện cầu
Lòng từ bi ban phước
Ngày lại ngày
Thực hư !
Hư thực !
Sức mạnh
Lương tâm ?
Tiền bạc ?
Uy quyền ?
Câu trả lời ...
Đỏ mắt trần gian !

Tháng 3 năm 2010

Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Chiều mưa biển Cát Bà











Biển Cát Bà
Chiều hạ
Mưa giăng
Biển lặng lẽ
Gió trườn mình uể oải
Ngoài khơi xa
Đảo chốn đâu không thấy
Mây chụm đầu
Kéo biển lại gần hơn.

Mưa cứ rơi
Biển cười lúm đồng tiền
Mà mắt biếc bớt phần xa thẳm
Sóng ngập ngừng
Men theo bờ cát trắng
Sợ vô tình làm mờ vết chân thon.

Hàng phượng ven bờ hình như xanh hơn
Cho áo em thêm hồng rạng rỡ
Phố biển chiều nay không ồn ã
Nghe bước chân em dạo gót cùng mưa.

Nghĩ gì em?
Trong mờ ảo
Cát Bà ...

Cát Bà 24-6-2011

Nguyễn Hữu Thắng

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Tiếng cuốc đêm hè




Tiếng cuốc đêm hè
Khỏa sóng mặt ao
Bỗng khựng lại
Nghe tiếng bà vỗ áo.
Tiếng cuốc gọi đêm trăng mờ ảo
Bên cầu ao
Mẹ tắm đêm hè.

Gió thì thào
Lắng nghe
Đợi tiếng chim đêm
Thổi òa theo khúc khích
Lúa mới gặt nằm góc sân
Chắc nịch
Tay néo cha
Vung tóe mảnh trăng vàng.

Tiếng cuốc ngẩn ngơ
Ngơ ngẩn
Đường làng
Rơi xuống tay ai
Vê vê tà áo mỏng
Dáng vụng về
Bồi hồi
Lóng ngóng
Một thoáng đê mê
Nhấm nháp vị đời.


Tiếng cuốc đêm hè
Mặn chát mồ hôi
Thánh thót rơi
Tan dần
Đêm vắng
Mỗi sớm mai đôi vai gầy trĩu nặng
Mẹ ra đồng gánh cả sương đêm.

Tiếng cuốc lênh đênh
Nổi chìm
Theo bước chân trâu
Cha lật úp cả trời sao lên mặt ruộng
Dây thừng trên tay cha
Vương chân trời sắp rạng
Kéo mặt trời ngoi lên.

Tiếng cuốc kêu
Trằn trọc đêm đêm
Lật tìm củ khoai, củ sắn
Tìm quả cà chát mặn
Bát rau lang
Dịu bớt nỗi đói lòng.

Tiếng cuốc vô tình chạm tới mênh mông
Làm rụng vì sao
Rơi vào mắt biếc
Mang theo
Củ sắn, củ khoai
Giọt mồ hôi mặn chát
Bến ao bà ngồi giặt
Lối ngõ mẹ đi về...


Tiếng cuốc đêm hè
Thảng thốt
Canh khuya!

tháng 5 năm 2009
Nguyễn Hữu Thắng